thời gian và vượt thời gian

Thời gian & vượt thời gian

Nguồn gốc của thời gian (kāla) là mặt trời và mặt trăng, không có mặt trời và mặt trăng thì sẽ không có thời gian. Bởi vì có mặt trời, mặt trăng nên ngày và đêm xuất hiện, theo đó nhiệt độ (utu) cũng sinh khởi. Do có nhiệt độ nên con người mắc các loại bệnh tật và cơ thể trở nên già đi. Mỗi ngày trôi qua nhiệt độ đang ăn và đang nhai các uẩn (khandha), thời gian đang ăn và nuốt trôi các uẩn.

Con người cảm thấy hạnh phúc mỗi khi ngày mới đến và khi đêm đến họ cũng cảm thấy hạnh phúc. Mọi người đi làm vào ban ngày và nghỉ ngơi, thư giãn vào ban đêm nên họ không nhìn thấy sự hiểm nguy của thời gian. Tâm muốn vượt qua thời gian không thể sinh khởi. Ban ngày và ban đêm đang ăn các uẩn, cơ thể ngày càng già và trở nên yếu đi. Đừng sống dưới mặt trăng và mặt trời, khi bạn già mọi thứ sẽ bị mất. Bất cứ uẩn nào các bạn có, chúng sẽ không bao giờ được tự do khỏi mặt trời và mặt trăng vì các uẩn luôn luôn bị ăn bởi thời gian. Lợn, gà và các loài động vật bị ăn thịt bởi con người nhưng con người thì bị ăn mòn bởi thời gian.

Thời gian đang nuốt chửng tất cả các loại chúng sinh. Đây là con đường của những người không biết về sự thật, do đó bạn cần phải đốt cháy thời gian. Con người không biết về sự nguy hiểm, mất mát, thiếu sót của thời gian. Sự mất mát quả thực rất là sâu sắc. Chỉ tới khi Đức Phật xuất hiện trong thế gian này để hướng dẫn chúng sinh vượt qua thời gian, chúng ta mới biết đến cách vượt khỏi thời gian. Giáo pháp của Ngài là Akāliko, ngay lập tức vượt khỏi thời gian, không có thời gian, có thể kinh nghiệm tại đây và bây giờ, bằng sự thực hành theo Bát Thánh Đạo.

Phẩm chất của giáo pháp không phải chỉ để đảnh lễ, giáo pháp là dành cho thực hành. Vượt khỏi thời gian chính là Niết Bàn (nibbāna), Đức Phật dạy rằng trong Niết Bàn không có mặt trăng và mặt trời. Không có mặt trăng và mặt trời thì không có thời gian, không có ngày và đêm, sẽ không còn bệnh tật hay già chết, chỉ có sự hạnh phúc và giải thoát.

Chúng ta đã bị ăn bởi thời gian trong vô số kiếp quá khứ mà không thể đếm được. Bây giờ chúng ta phải ăn lại chúng. Đầu tiên chúng ta ăn thời gian, sau đó chúng ta phải vượt thoát ra khỏi dòng thời gian. Nếu ai đó đang cầu nguyện để trở thành một con chuột, điều đó có nghĩa là “cầu mong cho tôi bị con mèo ăn thịt”. Cầu nguyện để trở thành chư thiên hay phạm thiên cũng giống như cầu nguyện để thành một con chuột, tất cả đều bị già bởi thời gian, và cái chết đến gần bởi thời gian.

Bạn cần giải phóng chính mình dưới tác động của thời gian. Thời gian bị ăn bởi Đức Phật và các vị thánh A La Hán (arahant). Thậm chí, chỉ cần trở thành vị thánh Nhập Lưu (sotāpanna), một lượng lớn thời gian đã bị ăn bởi vị thánh Nhập Lưu ấy. Thời gian chỉ có thể ăn vị Thánh ấy không nhiều hơn bảy kiếp sống nữa. Niết Bàn là tự do và an toàn khỏi các hiểm nguy. Bạn có muốn đi tới đó không? Niết Bàn ở xa hay ở gần? Tại sao người ta không đến được đó. Bởi vì họ không được gặp  vị thầy có trí tuệ và không biết đến con đường thực hành Bát Thánh Đạo. Niết Bàn tồn tại ở điểm cuối cùng của các uẩn.

Trong vòng tròn mười hai duyên sinh (paṭiccasamuppada) có tám mắt xích từ thức (viññāna) tới nghiệp hữu (kammabhava) là quá trình hoạt động của các uẩn ở hiện tại. Đối với người bình thường, không thực hành Bát Thánh Đạo, cả tám mắt xích đều diễn ra và phát triển mọi lúc, mọi nơi. Nhưng bằng việc thực hành chỉ còn năm mắt xích hoạt động, từ thức (viññāna) cho tới thọ (vedanā), và cắt đứt sự tiếp tục của quá trình tại dây xích giữa thọ và ái (taṅhā). Bạn cần phải thực hành giữa thọ (vedanā) và ái (taṅhā). Kết thúc của các uẩn là Niết Bàn, kết thúc của ái là Niết Bàn.

… → Thức → Danh sắc → Sáu căn → Xúc → Thọ.

(cắt đứt mắt xích dẫn tới → Ái)

Ví dụ: Một cảm giác ngứa sinh khởi trên thân, đừng vội dùng tay gãi nó ngay mà hãy để ý cảm giác ngứa đó. Cảm giác ngứa sẽ có nhiều mức độ khác nhau, liên tục thay đổi theo thời gian, ban đầu chỉ là ‘hơi ngứa’, sau đó ‘ngứa’ rồi có thể là ‘rất ngứa’. Sau khi ‘hơi ngứa’ sinh khởi và mất đi thì cảm giác ‘ngứa’ sinh khởi. Sau khi cảm giác ‘ngứa’ sinh khởi và mất đi thì cảm giác ‘rất ngứa’ sẽ sinh khởi. Tất cả chúng sinh khởi và biến mất lần lượt từng cái một. Hãy quan sát sự khác biệt của chúng.

Tương tự như vậy, bạn xem xét các cảm thọ (vedanā) một cách liên tục. Sau khi cảm thọ dễ chịu (sukhā vedanā) biến mất, cảm thọ khó chịu (dukkhā vedanā) sẽ sinh khởi. Sau khi cảm thọ khó chịu biến mất, cảm thọ dễ chịu khác lại sinh khởi. Biết về khoảng không gian giữa chúng là trí tuệ trong hiện tại. Theo cách này bạn phải ăn mòn thời gian trong tương lai với Đạo Tuệ (magga ñāṇa). Sau đó bạn sẽ vượt qua thời gian và giải thoát khỏi sự ăn của chúng. Nếu đạt được Đạo Tuệ thì bạn sẽ ăn thời gian. Ngược lại chưa đạt được Đạo Tuệ thì thời gian sẽ tiếp tục ăn bạn.

Scroll to Top